Dốc hết trái tim - Tổng đài "lắng nghe và giải đáp" tất tần tật về nữ giới. Ở đây, nữ giới có một nơi để trút bỏ không chỉ những tâm tư về tình ái - hôn nhân, mà còn có thể nói về những ước mơ, hoài bão; phân trần ý kiến, thắc mắc muôn mặt về đời sống; thậm chí kể câu chuyện đời mình... Với hình thức san sớt hai chiều, bạn gửi tâm tư về cho Tổng đài - Tổng đài gửi lại bạn hình ảnh minh họa tâm can đó, hy vọng rằng đây sẽ là nơi gửi gắm tin cẩn của chị em. Ngay hiện nay, hãy dốc hết trái tim qua hòm mail: tongdaitraitim@gmail.com
Xin chào chị ,
Gia đình tôi đang rất bít tất tay, thậm chí bố mẹ chồng ra mặt giải quyết mâu thuẫn của chị dâu em chồng .
Chuyện là thế này chị ạ. Nhà tôi khá rộng rãi, hai con thì đã lớn và bắt đầu đi làm. Khi ấy em chồng tôi ở quê gọi lên xin cho con trai cô ấy ở nhờ nhà chúng tôi để học đại học. Thằng bé trước cũng ngoan, học giỏi nên tôi rất quý. Tôi đồng ý ngay mà không lường trước rối rắm.
Ngay học kỳ đầu tiên, cháu ham chơi game nên thi trượt tới 2/3 số môn học. Cô em chồng lên tận nhà trách móc tôi không quan tâm khuyên bảo cháu. Tôi rất bực và đã cảnh cáo cháu nếu về muộn, đi đâu không xin phép thì tôi sẽ cho cháu ra ngoài tự lo. Nhà em chồng tôi hơi khó khăn về kinh tế mà cháu còn không có ý thức học hành thì sau này không ai giúp nổi.
Trước sự khe khắt của vợ chồng tôi, cháu có vẻ ngoan ngoãn được 1 năm. Sau đó thì cháu có tình nhân, trông có vẻ ăn chơi, tôi lại nhắc nhỏm và thông báo cho mẹ cháu. Từ hôm ấy cháu lầm lì hẳn, luôn trưng gương mặt khó chịu với vợ chồng tôi.
Đến tháng trước thì tôi quên giấy má nên đột xuất về nhà tầm 10h sáng, giờ này đáng ra nhà không có ai. Vậy mà đi qua phòng ngủ trên tầng 2 của cháu chồng, tôi lại nghe cái thứ âm thanh dung tục đó. Tôi giận tím mặt, gõ cửa liên tiếp và gọi cho đến khi cháu mở cửa ra. Nhìn áo quần xộc xệch, chăn rơi cả xuống đất tôi biết mình không sai.
Ảnh minh họa.
Tôi mắng cho hai đứa một trận rồi gọi chồng về. Trước cơn giận giữ của tôi, chồng không can nổi và đồng ý việc cho cháu anh ra ngoài sống. Tôi không thể chịu nổi trách nhiệm nếu mấy ngày nữa cô gái kia có bầu.
Chỉ được 1 ngày, cháu dọn đi thì cũng là lúc bão tố nổi lên. bác mẹ chồng gọi chúng tôi về họp gia đình, phê phán tôi không biết thương xót trợ giúp con cháu trong nhà. Bảo tôi là người có tiền nên khinh thường gia đình chồng . Cô em chồng thì khóc lóc, bênh con rồi bảo bác không tâm lý, thanh niên yêu đương không biết giữ gìn là tội của con gái chứ thằng con trai nào chẳng thế.
Tôi đích thực mệt mỏi. Chồng tôi thuyết phục tôi cho cháu quay về nhưng tôi vẫn không muốn. Theo chị, tôi có làm gì sai không? Tôi có nên cho cháu anh quay về nhà không? Tôi không tiếc tiền trợ giúp cháu ăn uống, sinh hoạt. Tôi chỉ không muốn nhận nghĩa vụ quản lý cháu nữa.
(hala19...@gmail.com)
Hướng Dương tham vấn.
Chào bạn,
Hướng Dương cảm thấy ban đầu bạn có ấn tượng tốt với cháu trai bên chồng và cũng nồng hậu nhận lời giúp đỡ, chứng tỏ bạn là người có bổn phận và tình cảm tốt với gia đình chồng. Bạn cũng đã nhắc nhở, cháu có quan hệ dục tình khi còn học đại học cần rất cẩn trọng để không xảy ra hậu quả sẽ ảnh hưởng đến cả cháu và bạn gái.
Bạn để cháu ra ngoài sống là đúng, bởi không ai có trách nhiệm nuôi dạy, giáo dục hay quản lý con cái của người khác. Ở độ tuổi sinh viên này, nhiều khi bác mẹ còn không quản được con mình. Hơn nữa có vẻ như cháu chồng bạn có vẻ do được bao bọc và chăm chút quá nên không có thái độ cầu thị. Việc cho cháu ra ngoài ở là điều cấp thiết để cháu có bổn phận với bản thân hơn.
Tuy nhiên, cha mẹ chồng bạn chắc chắn hy vọng anh chị đi trước, kinh tế tốt và sống ở tỉnh thành có thể giúp đỡ con cháu trong nhà. nên, để tránh bao tay kéo dài, bạn có thể thật tĩnh tâm, lựa chọn những lời dễ nghe nhất để tâm can với bác mẹ chồng và em chồng. Nếu có thể trợ giúp gia đình em chồng về mặt kinh tế, như kiểu cho một khoản nhất thiết hàng năm để thuê nhà hoặc đóng học phí thì bạn nên đề xuất.
So với việc cháu chồng ở cùng nhà, ăn uống sinh hoạt, có khi món tiền bạn cho hàng năm còn nhỏ hơn nhưng được tiếng tốt là hai bác tài trợ cho cháu.
Chúc bạn sớm ổn định mọi việc.
Hướng Dương.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét