Nếu nhìn từ bên ngoài ai cũng sẽ bảo mẹ chồng nàng dâu nhà tôi hòa thuận. Bà không quở mắng hay săm soi, chỉ trích con dâu bao giờ đâu. Nhưng từ thái độ của bà chẳng hiểu sao tôi cứ thấy bà có chút bài, xa vắng với mình.
Vừa rồi, con trai tôi vừa tròn 1 tuổi. Mẹ chồng tôi quý cháu lắm, từ lúc tôi sinh đã chẳng tiếc mua hết thứ này thứ khác cho cháu. Trước ngày sinh nhật thằng bé 1 tuần, bà đưa cho tôi hẳn 50 triệu, bảo vợ chồng tôi cầm lấy mà tổ chức cho cháu bà có cái sinh nhật đầu đời ra hồn.
Tôi cầm tiền mà mừng thay cho con có bà nội thương, quan tâm. Tiệc sinh nhật của con tôi diễn ra rất vui vẻ, êm ấm với sự có mặt của những người nhà thiết nhất. trong bữa tiệc, tôi chú ý thấy mẹ chồng cười tươi rói, hồ hởi cầm điện thoại lia khắp nơi quay chụp liên tục. Tôi nhìn cảnh đó mà ấm lòng lắm.
Sau khi khách ra về hết, thu vén xong xuôi tôi định đi ngủ thì chợt nhìn thấy chiếc điện thoại của mẹ chồng đặt trên bàn. Mẹ chồng không thạo công nghệ nhưng vẫn sắm 1 chiếc điện thoại sáng dạ, cốt tử để bà chụp ảnh và thi thoảng lên mạng lướt đọc tin tưởng.#.
Tôi đặt lại điện thoại trả bà, vào giường không ngủ được chỉ biết trùm chăn khóc thầm. (Ảnh minh họa)
Tôi bèn mở điện thoại của bà muốn xem lại những gì bà chụp lúc tối. Tôi với chồng bận lu bu tiếp khách vì vậy tôi không có thời kì sờ đến điện thoại. Nhưng sau khi xem xong tuốt video và ảnh chụp bà tự tay ghi lại ấy, nước mắt tôi không tự chủ được đã rơi ướt má từ bao giờ.
tất những hình ảnh trong điện thoại của bà đều không cái nào có mặt tôi cả! Chỉ có con trai, chồng tôi và những người anh em, họ hàng nhà chồng . Nếu nói vô tình thì cũng chỉ một vài cái thôi chứ, đằng này tôi lúc nào cũng đứng cạnh chồng con mà không lần nào lọt vào khung hình của bà có phải quá lạ thường hay không?
Thậm chí có những video bà quay, vì tôi đứng sát cạnh chồng đang bế con, 3 người thân chúng tôi gần như liền thành một khối nhưng bà vẫn cố ý chừa lại tôi chỉ cho con trai và cháu trai vào khung hình. Tới mức như thế, phỏng chừng không phải bà cố ý thìa là gì? Như người ta nếu tôi không có mặt còn gọi tôi đến chụp ảnh cho đủ thành viên gia đình ấy chứ!
Tôi đặt lại điện thoại trả bà, vào giường không ngủ được chỉ biết trùm chăn khóc thầm. Tôi chẳng dám kể cho chồng nghe, sợ anh ấy nói tôi để ý quá nhỏ nhặt. Nhưng tôi buồn lắm mọi người ạ. Từ việc làm đó có thể cho thấy mẹ chồng tự trong thâm tâm bà chưa bao giờ coi tôi là một thành viên trong nhà phải không?
(oaihuong...@gmail.com)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét