Thứ Năm, 27 tháng 2, 2020

Các "chiến sĩ" nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: "Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới"

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 1.

5h30 sáng tại Phòng khám Đa khoa khu vực Quang Hà, huyện Bình Xuyên, tỉnh Vĩnh Phúc. bác sĩ Lưu Thị Xuân (46 tuổi) bắt đầu một ngày làm việc trong hàng ngũ phòng chống COVID-19, bên cạnh 28 y bác sĩ, điều dưỡng, viên chức y tế khác.

Không còn bệnh nhân dương tính với COVID-19, 46 trường hợp còn lại nằm trong diện ngờ. Từ ngày 4/2 thành lập trọng điểm cách ly theo dõi, đón bệnh nhân điều trị trước nhất, đến nay đã hơn 20 ngày, anh chị chưa về nhà.

Vệ sinh cá nhân chủ nghĩa thật nhanh, nhận đồ ăn sáng từ 6h, các chị điều dưỡng tiến hành tổng vệ sinh, lau sàn nhà 6 tiếng/lần, mỗi ngày 3 lần. Một đồng nghiệp khác phun sát trùng sờ soạng phòng khám và các khu vực lân cận bằng Cloramin B. Bữa sáng được đưa vào buồng cách ly đặc biệt cho bệnh nhân khoảng 6h30, khi ắt đều đã tỉnh giấc, hoặc đang đánh răng rửa mặt, hoặc đang ngồi đọc sách.

8h sáng, đội ngũ y thầy thuốc họp giao ban, mỏng quờ quạng công việc, phân công nhiệm vụ mới, ghi nhận những đổi thay trong thời kì qua, trước khi thăm khám toàn trạng cho các bệnh nhân.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 2.

Một ngày làm việc của các bác sĩ tại Phòng khám Đa khoa Quang Hà bắt đầu từ 6h sáng.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 3.

Công tác phun diệt trùng thảy phòng khám và các khu vực phụ cận bằng Cloramin B.

Các bác sĩ, điều dưỡng chuẩn bị máy móc, vật tư thiết bị tương trợ điều trị, chăm chút bệnh nhân.

thầy thuốc Xuân mang bộ đồ bảo hộ, cùng 2 thầy thuốc khác tiến vào khu vực cách ly đặc biệt. Chị đo các chỉ số sinh tồn cho một người đàn ông 50 tuổi, thực hiện các y lệnh, truyền dịch nâng cao thể trạng. Nếu bệnh nhân không có diễn biến nghiêm trọng, công việc sẽ kết thúc sau một tiếng, hạn chế thấp nhất thời gian xúc tiếp. Nếu trái lại, thầy thuốc sẽ phải theo dõi sát sao trong khu cách ly, cho đến khi bệnh nhân nhất thời ổn định. Cứ 6 tiếng, từng bệnh nhân sẽ được rà soát toàn trạng một lần, kể cả buổi tối.

Trở về phòng làm việc, chị Xuân dùng điện thoại được bọc trong một lớp nilon chụp lại các kết quả xét nghiệm, ghi chép tình hình thăm khám sức khỏe bệnh nhân.

Bên cạnh khu cách ly đặc biệt, một nhóm viên chức y tế khác chịu bổn phận khám tổng quát cho 46 trường hợp nghi ngờ lây, có tiền sử xúc tiếp gần với các bệnh nhân dương tính COVID-19. Nữ thầy thuốc nói, trong số họ có những người được người thân vận động chở đến, cũng có những người tự chạy xe máy tới, xin tự nguyện được cách ly.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 5.

Một trong 5 bệnh nhân dương tính với COVID-19 được bác sĩ Xuân coi sóc trước khi được xuất viện.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 6.

Nhóm bác sĩ chăm sóc thêm 46 trường hợp nghi ngờ lây nhiễm.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 7.

Sau đó bác sĩ biên chép các kết quả xét nghiệm, tình hình sức khoẻ bệnh nhân.

12h trưa, anh Hoàng (người dân trên địa bàn) phóng xe máy vào khuôn viên phòng khám, lễ mễ hạ thùng xốp xuống đất, bên trong có các suất cơm dành cho bệnh nhân và bác sĩ. "Anh thanh niên" 40 tuổi nhận giao cơm 3 buổi mỗi ngày từ hôm 14/2, khi mà các hàng quán khác nghe tới mực "Phòng khám Đa khoa Quang Hà" đều từ khước.

Mỗi suất cơm đạm bạc có giá 25.000 đồng, như anh Hoàng nói là "để giúp gia đình anh kiếm thêm thu nhập" giữa thời khắc phức tạp vụ bệnh. Khi được hỏi về COVID-19, anh cảm thấy thường ngày, không có gì phải lo lắng. "Mấy b ác sĩ còn ở đây được, mình có gì đâu mà sợ. Chỉ có người ta sợ mình thôi, chứ mình không sợ". Nói đoạn, anh cười, miệng giới thiệu "Thực đơn bữa nay có lạc rang, chả cuốn lá lốt, đậu phụ sốt cà chua, rau cải xào".

Sau khi phát cơm cho người bệnh, 28 nhân viên y tế mới bắt đầu bữa trưa của mình. Riêng với thầy thuốc Nguyễn Thị Hồng Nhung (37 tuổi), vì bao tử yếu, không ăn được cơm quán, mỗi ngày 2 bữa người thân đều mang cơm đến cho chị.

Không có thời gian nghỉ trưa, mọi người hấp tấp quay lại với từng nhiệm vụ được uỷ thác. bác sĩ Xuân bất ngờ nhận cuộc điện thoại từ đồng nghiệp ở khoa cách ly. Chị dở cuốn sổ ghi chép. Một tay viết, tay còn lại giữ chiếc điện thoại màu xanh, hỏi: " Triệu chứng thế nào, nhiệt độ bao lăm, ho có đờm không?".

Cứ như thế, công việc buổi chiều nhẹ nhàng vào guồng quay, đã luôn như vậy suốt hơn 20 ngày qua.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 8.

Anh Hoàng (áo đen) giao cơm cho các thầy thuốc và người bệnh tại phòng khám.

Nhóm bác sĩ gồm 5 người chịu nghĩa vụ phân phát cơm cho người bệnh.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 10.

Bữa cơm trưa 25.000 đồng thanh sạch của các thầy thuốc.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 11.

vớ cùng ngồi ăn ngay tại phòng họp giao ban.

17h chiều, chị em phụ nữ xếp hàng... chờ đến lượt sử dụng nhà tắm. Khu vực phơi áo quần thật chật chội, nhưng không ai thở than. Thường thì các chị hộ lý kết thúc công việc sớm nhất, sẽ được "ưu tiên" tắm trước, rồi đến mấy chị thầy thuốc và viên chức điều dưỡng.

Bữa tối diễn ra trong phòng giao ban, mọi người quây quần bên nhau, trò chuyện rôm rả. Cứ khoảng 19h, bên ngoài khuôn viên phòng khám, vài ba người bệnh ngồi trên ghế đá hàn ôn "giết" thời kì, số khác đọc sách, ru con ngủ, không thì "nghịch" điện thoại.

Chú V. (50 tuổi) - bệnh nhân dương tính còn lại vào thời điểm đó, nằm trong căn phòng cách ly đặc biệt, nhìn sang khu cách ly, nơi mẹ và 2 chị gái của chú đang ngồi chuyện trò. Tuy gần nhau mấy mét, nhưng họ không được gặp nhau. Trước đó, vợ và con gái thứ 2 của chú, đều dương tính, đã được xuất viện về nhà. Chú nói, "cả gia đình tôi đều ở đây!".

Bé N.G.L. (3 tháng tuổi) - bệnh nhi nhiễm COVID-19 nhỏ tuổi nhất nước ta, sau khi khỏi bệnh đã được chuyển từ Bệnh viện Nhi Trung ương về Phòng khám Đa khoa Quang Hà tiếp theo dõi. Tại đây, bố và mẹ bé, chỉ cách nhau tầng trên - tầng dưới, nhưng cũng không được nhìn mặt nhau, chỉ trò chuyện qua điện thoại.

Chiều tối ở Bình Xuyên trôi qua thật nhẹ nhàng và bình yên như thế, len lách trong từng ánh mắt và lời nói, qua chiếc màn hình màu xanh bé nhỏ.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 12.

Buổi chiều tối tại phòng khám cách ly bệnh nhân dương tính, các cụ ông lớn tuổi chọn đọc sách, còn thanh niên thích "giết" thời kì bằng điện thoại.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 13.

Những em bé theo bác mẹ, người nhà vào phòng khám tự nguyện cách ly phòng dịch bệnh.

Tiếng chuông điện thoại vang lên ở góc phòng giao ban, cô con gái nhỏ của điều dưỡng Nguyễn Ngọc Lâm mếu máo qua màn hình: "Bố nhanh về với con cơ". Trong căn phòng khác, những cuộc gọi cũng đang được kết nối. Người ở hậu phương, người nơi "mặt trận", gửi những lời yêu qua vài giây ngắn ngủi mỗi ngày. Người ta nói, chiều tối đúng là khoảng thời kì biết "trêu gan" lòng người, vì đã có những giọt nước mắt từ "những người lính", và cả hậu phương của họ.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 14.

Có những thời điểm mỏi mệt, nản chí, nhưng anh chị em cố kỉnh vực nhau dậy, đặt nhiệm vụ lên trên hết. Nhưng dù cho mỏi mệt về thể lực gớm ghê đến thế nào, cũng không bằng cảm xúc mang tên "nhớ gia đình".

"Tôi cảm nhận, buồn nhất là các buổi chiều, điện thoại cứ réo liên tục. Câu trước tiên mỗi lần gọi điện, các con thường hỏi: Bao giờ ba má về?. Có bố mẹ làm trong ngành y, các con sẽ phải sớm làm quen mỗi khi ba má xa nhà, thường chỉ 1, 2 ngày. Nhưng lần này đã hơn 20 hôm, thậm chí sẽ còn lâu hơn, thật sự không tránh khỏi những cảm xúc như thế", chị Xuân rủ rỉ.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 15.

Điều dưỡng Nguyễn Ngọc Lâm trò chuyện cùng con gái qua điện thoại.

Sau giờ ăn tối của các bệnh nhân, các bác sĩ hoàn thành công việc hành chính lúc 21h. Họ lụn một tẹo, đến gần 23h, 29 người chỉ có 3 căn phòng (vốn là phòng làm việc) diện tích hơn 20m2 để ngơi nghỉ. Có người mang giường gấp, như thầy thuốc Nhung. 4 - 5 người khác chia nhau một chiếc giường. Số còn lại xếp bàn ghế... làm giường ngủ.

Những ngày đầu, thầy thuốc Xuân nhớ lại rằng chị không ngủ được vì lo lắng. Có bệnh nhân sốt liên tục, nhiều đêm chị phải thức dậy 2 đến 3 lần, coi như hết giấc ngủ, cho đến khi người bệnh ổn định. Về sau, trong suốt đợt dịch cho đến hiện, chị luôn xem đó là chuyện bình thường, ngủ hay không, không còn quan yếu.

5h sáng hôm sau, chị cùng các đồng nghiệp thức dậy cho một ngày làm việc mới, với lời nguyện cầu dịch bệnh mau chóng đi qua, cuộc sống của người dân được bình thường trở lại.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 16.

Đằng sau vẻ mặt nghiêm nghị của bác sĩ Trần Quang Vịnh, 46 tuổi, trưởng Khoa Bệnh Truyền nhiễm Bệnh viện Đa khoa khu vực Phúc Yên, người được điều động tăng cường đến Phòng khám Đa khoa Quang Hà, là giọng nói rét mướt luôn chũm trấn an bệnh nhân: "Yên tâm, rồi mọi người sẽ khỏi bệnh và được về nhà".

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 17.

bác sĩ Trần Quang Vịnh, 46 tuổi, trưởng Khoa Bệnh lây nhiễm Bệnh viện Đa khoa khu vực Phúc Yên.

thầy thuốc Vịnh đã bắt đầu tham dự chống dịch COVID-19 tại Bệnh viện Đa khoa Khu vực Phúc Yên từ ngày 30/1, tức mùng 6 Tết, và "trực chiến" tại Bình Xuyên từ ngày 7/2.

Đến nay, 5/5 bệnh nhân dương tính tại Quang Hà đều đã được xuất viện, thầy thuốc Vịnh nở nụ cười thật hạnh phúc. Nhớ lại những ngày đầu khi Vĩnh Phúc trở nên "tâm dịch", các trạm kiểm soát an ninh được lập xung quanh xã Sơn Lôi. Sức nặng đè lên phòng khám nhỏ khi nhận trọng trách thành lập trọng tâm theo dõi, cách ly người bệnh. Cả nước đều tụ tập và dõi theo, tinh thần của các bác sĩ rất găng tay, kéo dài liên tục hơn 2 tuần.

"Bệnh nhân được cách ly trong khu biệt lập, chúng tôi phải làm sao để họ không bên bị độc hay cảm giác tủi hờn. Mỗi đứa ở đây, họ đều có nỗi buồn riêng, lo âu cho gia đình. Các thầy thuốc, điều dưỡng luôn rứa chăm chút, phục vụ cơm nước, đặc biệt cổ vũ ý thức, để họ an tâm điều trị" , bác sĩ Vịnh tâm can.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 18.

thầy thuốc Lưu Thị Xuân cùng 1 thầy thuốc, 2 điều dưỡng chịu nghĩa vụ chăm sóc trực tiếp cho các bệnh nhân dương tính trong khu cách ly đặc biệt. Được tập huấn cùng đồng nghiệp, chị biết mức độ nghiêm trọng cũng như thuộc tính truyền nhiễm mạnh của căn bệnh.

Lần đầu xúc tiếp với bệnh nhân dương tính, chị hơi lo lắng. Chị chưa từng tham dự "chiến dịch" nào dài lâu và đặc biệt như thế. C ông việc trước đó cũng tiềm ẩn nhiều nguy cơ, khi hàng ngày chị phải t iếp xúc với nhiều bệnh nhân lao, viêm gan B, thậm chí là HIV.

Gia đình không phản đối, nhưng họ có chung xúc cảm giống chị. ba má nội - ngoại, chồng và 2 con thẳng tuột gọi điện, căn dặn chị giữ gìn bản thân, tránh lây nhiễm cho người nhà và cộng đồng. Sau khi tuân mọi quy trình kiểm soát nhiễm khuẩn, chị yên tâm hơn.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 19.

bác sĩ Lưu Thị Xuân xúc động khi nhắc về nỗi nhớ gia đình.

"Nhiều ngày trước, người ta rất kì thị và tránh tiếp xúc với chúng tôi. Khi đó, ắt mọi giao tế với phòng khám đều gặp khó khăn. Có những đơn đặt hàng mua vật dụng cần thiết nhưng không đơn vị nào nhận vận chuyển về Bình Xuyên. Mọi hàng quán dịch vụ đều sợ. Người dân còn truyền tai nhau, chỉ cần đi qua đây thôi là virus bay vào người", bác sĩ Xuân cười nhớ lại.

Điều trước tiên chị Xuân mong muốn là dịch bệnh sớm kết thúc, để không chỉ bản thân chị, các y thầy thuốc, mà bệnh nhân cũng được về với gia đình, hoà nhập cộng đồng.

"Khi công bố hết dịch, người dân của huyện Bình Xuyên và cả tỉnh Vĩnh Phúc khi đi ra khỏi khu vực của mình, sẽ không còn những tự ti. Tâm lý thoải mái, và họ sẽ cảm thấy được quý trọng hơn".

bác sĩ Xuân kiêu hãnh khi Phòng khám Đa khoa Quang Hà là một trong những trung tâm tuyến huyện điều trị thành công các ca bệnh COVID-19. Nhưng để có được thành quả này, chị thay mặt đồng nghiệp, bộc bạch sự hàm ân tới những tương trợ chuyên môn của các đơn vị như BVĐK khu vực Phúc Yên, BV Bệnh Nhiệt đới Trung ương, cũng như chủ trương, phác đồ điều trị của Bộ Y tế, Chính phủ.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 20.

Sáng sớm 25/2, nam điều dưỡng Trịnh xuân Đồng, 37 tuổi, gọi điện thông tin, "Chúng tôi nhẹ lòng lắm vì 16/16 trường hợp dương tính đã khỏi bệnh".

Anh Đồng vốn là điều dưỡng Khoa Cấp cứu Bệnh viện Đa khoa khu vực Phúc Yên, cùng đoàn xuống tăng cường tại phòng khám Quang Hà, từ hôm 7/2. Từ ngày tham gia chống dịch, anh em ở trung tâm không còn nhớ rõ tháng ngày, đôi khi lại hỏi nhau "hôm nay ngày mấy nhỉ?". Thế mà cũng đã gần một tháng bị "cách ly" ở Bình Xuyên.

Khi làm ở Khoa cấp cứu, anh phải xúc tiếp với nhiều bệnh nhân chấn thương nặng, thậm chí nhiễm HIV nhưng thỉnh thoảng lại không biết trước được. Tuy nhiên, khi coi ngó cho người bệnh nhiễm COVID-19, anh chủ động biết cách phòng trách cho bản thân và cộng đồng.

Không chỉ riêng anh Đồng, hết thảy y bác sĩ, điều dưỡng tại Quang Hà đều đề cao khâu kiểm soát nhiễm khuẩn, chống lây chéo.

"Phòng khám hiện có 29 người, chỉ cần một người nhiễm bệnh thì chúng tôi cũng lại thành đối tượng phải cách ly ngay", anh nói.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 21.

Nam điều dưỡng Trịnh xuân Đồng.

Công việc mỗi ngày của anh Đồng gồm đi thăm buồng bệnh, dùng thuốc cho bệnh nhân, coi ngó người bệnh, thậm chí "nắm bắt" tâm tư tình cảm của họ. Anh tự nhận mình là chuyên gia tâm lý "bất đắc dĩ", đặt nhiệm vụ ổn định tâm lý cho người bệnh trên cả điều trị bệnh. Trong quá trình điều trị hàng ngày, anh đều núm chuyện trò nhiều hơn với người dân, tạo cảm tình tốt đẹp giữa người bệnh và thầy thuốc.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 22.

Một bệnh nhân tên Chiến trong thời kì cách ly từng phân bua ước vọng với các bác sĩ, xin về nhà giỗ bố. "Tôi chỉ muốn thắp cho bố nén hương rồi đi ngay. Tôi sẽ không bỏ trốn, anh có thể cho người đi cùng giá m sát" , anh Chiến nói.

"Đấy là mong muốn chính đáng của người bệnh, nhưng mình phải giảng giải làm sao cho họ hiểu được. Khi đã vào trọng tâm cách ly, viên chức y tế hay bệnh nhân, hầu như ai cũng có việc riêng, nhưng đều phải gác lại vì việc chung của toàn quốc". Anh Đồng đặt mục tiêu, mỗi ngày đều phải quan tâm tới người bệnh, thật sự hiểu được tâm cảnh của họ. Để chính các bệnh nhân sẽ thấu hiểu khó khăn và nỗi nhọc nhằn của viên chức y tế.

Niềm vui lớn nhất của bệnh nhân là khỏi bệnh. Đó cũng là niềm vui chung của các y thầy thuốc, điều dưỡng.

Hôm trước đi tắm, tháo nhẫn cưới ra, anh Đồng mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới (24/2). Dịp này các năm trước, anh cùng vợ và các con thường đi chơi gần thành thị, lúc thì tới Đại Lải, lúc lại tham quan Đồi 79 mùa xuân. Một chuyến dã ngoại ngắn ngày, nhưng đong đầy tình cảm và sự yêu. Tối đến, cả gia đình quây quần bên nhau, nấu một bữa cơm thật đầm ấm.

Năm nay, anh ở "chiến trường", gọi điện về chuyện trò với vợ. Cũng làm việc trong ngành y, chị hiểu được trách nhiệm lớn lao mà chồng và các đồng nghiệp đang gánh trên vai. Chị không đòi hỏi bất cứ điều gì, ngoài những cuộc điện thoại mỗi ngày khi anh có thời gian rỗi rãi.

Anh hy vọng một ngày nào đó, gần nhất là 8/3, có thể bù đắp phần nào thiệt thòi cho vợ. Nhưng sắp tới, khi chuẩn bị đón đoàn công dân từ Hàn Quốc về nước, anh không biết liệu có giữ được lời hứa với vợ mình hay không.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 23.

Khi tháo nhẫn cưới trong một lần tắm, anh chợt nhớ ra sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 24.

bác sĩ Nguyễn Thị Hồng Nhung, 37 tuổi, nói rằng ai cũng sợ bệnh tật, kể cả chị, nhất là loại virus có tính truyền nhiễm cao như COVID-19. Nhưng chị sợ hơn, nếu không thể nắm điều trị cho các bệnh nhân. Chị luôn đặt trách nhiệm của người danh y lên hàng đầu, bảo hộ đầy đủ và sẵn sàng đi vào khu cách ly đặc biệt.

Ngày trước hết vào trọng tâm Quang Hà nhận nhiệm vụ, chị đeo khẩu trang cả ngày, lớp trong là khẩu trang y tế, bên ngoài là N95. Buổi trưa, các nốt đỏ lần lượt xuất hiện trên khuôn mặt, càng lúc càng dày đặc. Đến chiều, mọi chuyện càng thậm tệ hơn. Chị xác định bản thân bị dị ứng với khẩu trang N95.

"Nhưng vì nhiệm vụ được phó thác, những ngày sau, tôi vẫn phải nối công việc", chị nói.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 25.

thầy thuốc Nguyễn Thị Hồng Nhung bị dị ứng khẩu trang N95. Khuôn mặt chị vẫn còn những vết ửng đỏ sau khi tháo bỏ lớp đồ bảo hộ.

Bộ đồ bảo hộ khiến chị và đồng nghiệp cảm thấy khó chịu, nhất là những ngày nóng bức càng thêm bức bối. Chị hạn chế và hầu như chơi đi vệ sinh, dù phải làm liên tiếp từ 6h sáng tới 12h trưa, tránh phải thay đồ bảo hộ mới. Bởi trên thực tế, lượng đồ bảo hộ phát về các trọng điểm, cơ sở y tế là không quá nhiều.

"Xa gia đình từ ngày 4/2, anh chị em từ công an, bảo vệ, tới bác sĩ, điều dưỡng, không ai được về nhà. Chồng tôi là quân nhân, công tác xa nhà, nên phải gửi con nhờ ông bà nội ngoại coi ngó.

Chúng tôi xác định, ngành y là những người lính xông vào 'trận mạc' không tiếng súng. Không được sờn, chúng tôi cảm thấy kiêu hãnh và đồng cảm cho nhau. Dịch bệnh có thể sẽ kéo dài, và chưa rõ hồi kết, nhưng chúng tôi tin rằng Việt Nam và Thế giới sẽ chiến thắng nhanh thôi".

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 26.

Đồng chí Nguyễn Anh Tuấn, 28 tuổi, công an huyện Bình Xuyên, tỉnh Vĩnh Phúc, được phân công làm nhiệm vụ tại Phòng khám Đa khoa Khu vực Quang Hà từ ngày 6/2.

Nhóm của anh gồm 2 bảo vệ, 2 đội viên công an thường trực 24/24. Từ 10h đêm đến 6h sáng hôm sau chia làm 4 ca, mỗi người 2 tiếng, bảo đảm an ninh thứ tự, đồng thời lắng nghe tâm can của người dân.

Anh Tuấn đánh giá cao ý thức tự giác đến xin cách ly của bà con trên địa bàn. Ban ngày anh nhờ thầy thuốc đi buồng bệnh hỏi han ước muốn của các bệnh nhân, xem họ mong muốn gì, tâm trạng như thế nào để tìm cách khắc phục.

"Mọi người đều chấp hành tốt, chỉ mong sao nhanh khỏi bệnh để về với gia đình", anh nói.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 27.

Đồng chí Nguyễn Anh Tuấn đã quyết định hoãn ngày cưới, tụ hợp hoàn thành nhiệm vụ được uỷ thác.

Cũng như các đồng nghiệp khác trong trọng tâm chống dịch, anh Tuấn phải gác lại mọi chuyện riêng, tụ tập 100% vào nhiệm vụ được phó.

"Công việc trọng đại nhất tôi đã phải làm, là hoãn ngày cưới, từ dự kiến ngày 1-2/3 sắp tới, sang tháng 4, nhưng chưa xếp được ngày cụ thể. Đợt chống dịch xem ra còn lâu dài, thời khắc này hình như chỉ mới là bước khởi đầu".

ban sơ, anh buồn và hụt hẫng. Trước đó anh còn giấu vợ khi có tên trong danh sách nhận nhiệm vụ tại Bình Xuyên. 3 ngày sau, anh mới báo. Chị giận anh chút ít, nhưng rồi cũng mau chóng cho qua.

Anh chị kiên tâm chờ ngày dịch tan, sẽ nên duyên vợ chồng.

Các chiến sĩ nơi tâm dịch Vĩnh Phúc: Đi tắm, tháo nhẫn cưới ra mới nhớ sắp tới là kỷ niệm 10 năm ngày cưới - Ảnh 28.

Niềm vui trên khuôn mặt của các lực lượng công an, y bác sĩ, điều dưỡng, hộ lý dự chống dịch tại Phòng khám Đa khoa khu vực Quang Hà.

Xem thêm các thông báo khác về tình hình dịch bệnh Covid-19 tại

0 nhận xét:

Đăng nhận xét